Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Thời trang đông quần áo nam duyên dáng cho cô nàng công sở - Đẹp xinh mỗi ngày

Trừ những ngày nghỉ với các ngày thông thường trong ngày đi làm chiếm hầu hết thời kì của các nàngcông sở, qua đó có thể thấythời trang nơi công sởcũng rất quan trọng với chúng ta , cách ăn mặc cũng một là một phần quan yếu quyết định hình ảnh của bạn trong mắt bạn bè ở công ty hoặc đối tác của mình .

Để cuộn mọi  ánh nhìn và tự tin trong giao du ở bất cứ nơi đâu bạn phải luôn updatethiên hướng thời trang thinh hànhcũng như các cách phối hợp tinh tế để rút ra cái đẹp cho riêng mình.Dưới đây là rất nhiều cách mix thời trang đông đồ duyên dáng và tinh tế để các nàng công sở tham khảo nè !

thời trang công sở trong mùa đông

ThờiThời trang namtrang công sở trong mùa đông

Ở nơi công sở điều trước hết bạn phải để ý là nên chọn trang phục hợp với vóc dáng, môi trường lịch sự, sang. Không nên chọn đồ riêm rúa hay quá loè loẹt mà sẽ làm mất cảm tình. Chỉ đơn giản với một chiếc quần bó màu đen, áo len chùm hông và bốt cao cổ phốixống áo namcùng nhau, trông bạn đã rất năng động và hiện đại rồi.

Bạn gái văn phòng thường ít di chuyển nên hay bị vòng eo mỡ. Bởi vậy chiếc áo choàng

Dáng thụng màu đỏ là style ráo cho bạn che đi tội lỗi của thân thể. Vừa oắt

Lại không bị lộ điểm yếu của mình nhé.

Sựquần áo namxống áo namphối hợp giữa áo sơ mi trắng bên trong, áo len xanh ngoài và quần đen, giày bệt sẽ rất trẻ trung, dễ dàng đi lại hoạt động.

Nhữngthời trang sỉbạn gái công sở có thể sở hữu một dung mạo trẻ trung như teen girl khi phối áo len hồng, chân váy đen và giày cao gót. Thêm một chiếc mũ tạo dáng sẽ rất sành điệu và thời trang.

Kẻáo xống namThời trang áo thunsọc ô vuông gam màu bắt mắt của đỏ, đen và ghi không bao giờ khiến bạn bị lỗi mốt và nhàm. Trái lại nó sẽ tạo nên sự khoẻ khoắn, tươi mới cho người mặc.

Thời trang công sở trong mùa thu đông 2013 – 2014có rất nhiều kiểu khác nhau, trong đó có cả những mẫu váy,áo khoác hàn quốc,áo khoác dáng dài Hàn Quốcvới nhiều màu sắc họa tiết đại đẹp và sành điệu bạn nhé!

Nếu bạn là cô nàng công sở điệu đà cá tính, hãy thử mẫu thời trang đông tuyệt như thế này xem sao? kiên cố bạn sẽ trở thành tâm điểm của mọi áo thun nam hcm đẹp sự để ý đấy!

Từ Khóa độ

, Mặc đẹp mùa đông cho người mập, trang điểm đơn giản cho nàng công sở, đồ đẹp cho người gày, mac sao cho dep voi dang nguoi, khoac da dep cho nguoi beo, cách chọn xống áo mùa đông cho nguoi beo, ao kieu duyen dang, bi quyet mac dep cho nguoi beo vao mua dong, mau ao khoac mua dong nam 2013-2014 moi nhat, thoi trang cho nguoi beo nam

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Khu phố của người Việt luôn đông đúc người da đen mua sắm. Ảnh: Phong Cầm.

Để đến được chợ São Paulo ở Thủ đô Luanda, tôi phải dậy từ sáng sớm. Đường từ chỗ nghỉ đến São Paulo dài chừng 20km. Vì là một trong những trục đường chính ở Thủ đô Luanda nên luôn tắc đường. Giữa hàng ngàn xe ô tô chen chúc, xe chúng tôi phải nhích dần từng mét một. Sau gần hai tiếng đồng hồ vật lộn, cuối cùng tôi cũng đến được phố São Paulo - thủ phủ của người Việt tại Angola.

Trước mặt là đoạn phố dài chừng 800m, đông đúc người da đen vào ra mua sắm. Dãy phố này tầng trên dùng làmThời trang namnhà ở, còn tầng dưới là các cửa hàng kinh dinh của người Việt. Hàng hoá ở đây đa chủng loại, nhưng nhiều nhất là xống áo, giày dép, đồ trang sức. Có lẽ vì khu phố được chia nhỏ thành từng ô để người Việt tiện buôn bán, kinh dinh (giống ở Chợ Đồng Xuân - Hà Nội) nên cái tên Đồng Xuân ra đời từ đó chăng?.

Một trong những ông chủ có nhiều cửa hàng cho thuê của khu phố này là anh Nguyễn Toàn Thắng (hay còn gọi là Thắng Victor). Dẫn chúng tôi đi một quành chợ, Thắng Victor cho biết, anh thuộc vào đời thứ hai sang Angola kinh doanh. Mẹ anh là bà Việt Anh - một chuyên gia y tế công tác lâu năm tại Angola. Bà Việt Anh hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola và cũng là một thương nhân thành đạt tại Luanda.

Anh Thắng cho biết, công ty của anh hiện làm về dịch vụ vận tải hàng hoá và xây dựng, sử dụng khoảng hơn 100 lao động Việt Nam. Họ chủ yếu buôn bán ở chợ và tham dự các công trình xây dựng với mức lương bình quân 1.000 USD/người/tháng.

Ngoại giả, tại São Paulo, rất nhiều người Việt thuê lại ki-ốt của anh Thắng để tự buôn bán kinh dinh. Khi chúng tôi đến khu phố này, nhiều tiểu thương tỏ ra háo hức. Họ đón tiếp vồn vã và kể nhiều câu chuyện kinh dinh tại xứ sở này.

Thu Hương gốc ở phố Quán Thánh (Hà Nội) mở cửa hàng bán xống áo ở São Paulo được vài năm nay. Thu Hương 22 tuổi, trẻ trung, xinh. Hương cho biết, đến Angola chuẩn y giới thiệu của người quen. Khi đến Luanda, Hương thuê một ki-ốt tại São Paulo để bán áo quần, vải vóc.

Để chiều những khách hàng khó tính, Hương phải nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, phân tách để khách hàng thấy đó là đồ thật, giá rẻ. Hương vui vẻ cho biết, trừ uổng thuê ki-ốt và các khoản khác, mỗi tháng thu được khoản tiền lãi hơn 1.000 USD từ buôn bán áo xống.

Chịthời trang sỉHà Thị Hương đang bán quần áo cho người Angola.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Kế bên cạnh ki-ốt của Hương là ki-ốt của chị Hà Thị Hương. Chị Hương cũng là người quê gốc Hà Nội. Chị Hương sang Angola kinh dinh đã 8 năm. Chị thuê ki-ốt lại của chủ người Việt với giá 800 USD/tháng. Ki-ốt của chị Hương mặt tiền rộng chừng 3m. Bày bán đốn là quần áo, vải vóc, giày dép. Khi nán lại chuyện trò, chị Hương tâm can rằng, nói chung buôn bán ở đây dễ kiếm tiền hơn tại Hà Nội. Những tháng thường có thể cho lợi nhuận từ 1.000-1.500 USD, nhưng vào những tháng Tết của người Angola (Lễ Giáng sinh), hàng hoá thường bán chạy hơn.

“Dù phải xa nhà, xa gia đình nhưng vì kinh doanh tiện lợi nên ở lại Luanda thêm thời kì nữa để buôn bán. Khi có đủ vốn, sẽ về Hà Nội kinh dinh tiếp”, chị Hương san sẻ.

Trong câu chuyện với tôi, anh Nguyễn Toàn Thắng cho biết, São Paulo là cái nôi của người Việt tại Angola. Những đại gia người Việt tại Angola đều đã từng buôn bán kinh doanh ở nơi này. “Khi có vốn, họ mới bắt đầu đổ bộ đến các tỉnh, tỉnh thành khác của Angola để tiếp chuyện kinh doanh và mở mang sản xuất”, anh Thắng nói.

Kinh doanh không đụng hàng

Tại chợ São Paulo, ngoài buôn bán xống áo, có nhiều người còn nghĩ ra được những chiêu kinh dinh riêng. Họ nói vui với nhau là kiểu kinh dinh không đụng hàng. Với 17 năm ở Angola, chị Trương Thị Thanh Hoà, nhà ở phố Thái Hà, TP Hà Nội (hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola) lại chuyên buôn bán kinh doanh về áo cưới, áo thời trang.

Tại đây, chị Hoà có hai cửa hàng bán áo cưới và một láp ảnh. Dắt tôi vào cửa hàng, chị Hoà cho biết đọc thêm lý do tại sao lại chỉ bán áo cưới tại khu phố sầm uất này. Thế ra văn hoá cưới hỏi của người Angola khác với Việt Nam. Nếu như ở Việt Nam, theo thông lệ, các cặp uyên ương thường cưới hỏi đàng hoàng rồi mới về ở với nhau thì ở Angola, có thể ở với nhau đến đầu bạc răng long rồi mới tổ chức đám cưới.

Theo chị Hoà, chỉ khi họ thực thụ có tiền, lúc đó họ mới đi mua áo cưới cho lễ kết hôn. “Đặc thù cưới hỏi của họ lạ thế nên mình phải đáp ứng nhu cầu. Cái hay của người Việt Nam ở Angola là người bản địa cần gì, mình đáp ứng được cái đó”, chị Hòa san sẻ.

Chị Trương Thị Thanh Hoà bên cửa hàng váy cưới.

Giống chị Hòa, chị Lê Kim Oanh, nhà ở Quận 2, TP Hồ Chí Minh, có thâm niên hơn 13 năm ở Angola. Để không đụng hàng, chị chọn làm nhà phân phối chính các loại tấm vải dùng để cuốn quanh người (người Angola rất thích loại vải cuốn này của Việt Nam) tại chợ São Paulo.

Các doanh gia tỉnh lẻ tại Angola thường giao hội về đây mua, sau đó phân phối đi khắp nơi trong cả nước. Để đủ nguồn hàng cung cấp cho thị trường Angola, chị Hương phải nhập hàng từ TP Hồ Chí Minh.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Trung bình mỗi năm, chị nhập vào Angola khoảng 1.000 kiện hàng với giá khoảng 1.000-2.000 USD/kiện. Nghe chị kể, tôi hỏi liệu chị đã thành triệu phú đô la? Chị cười bảo, con phố São Paulo này đúng là sản sinh ra nhiều triệu phú đô la người Việt tại Angola. Những người thành danh ở Angola hiện ít hay nhiều, đều đã từng buôn bán kinh dinh tại chợ này. Về phía mình, chị Oanh nhận mình chỉ là người bán lẻ nhỏ lẻ.

Trong căn phòng rộng rãi, từng tấm vải được xếp chất chồng lên nhau. Các thương gia da đen vào ra liên tục. Chị Oanh cho biết, ngoài một số ông chủ thựcThời trang namsự, người buôn bán tại chợ São Paulo chính yếu đi bán thuê. Ngày xưa thuê ki-ốt dễ, còn bây chừ rất khó. “Chị buôn bán ở đây có sợ cảnh sát bắt không”- tôi hỏi.

Chị cười: “Họ chỉ bắt giữ những người không có giấy má hợp lệ hoặc làm việc không đúng công ty mà thôi. Hơn nữa, nhiều người vì buôn bán trốn thuế nên mỗi lần gặp cảnh sát là cắm đầu cắm cổ bỏ chạy”. “Những trường hợp này dù không nhiều nhưng chút gì đó ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt tại Angola”, chị Oanh nói.

Điều mà chị Oanh lo nhất hiện nay không phải là chuyện cảnh sát hoạnh họe hay thiếu thị trường mà lo nhất là hàng hóa Trung Quốc đang ngày một ào ạt nhập vào Angola. Tại chợ São Paulo đã bắt đầu manh nha các cửa hàng của thương buôn Trung Quốc.

“Người Việt thường xé nhỏ cửa hàng ra để cho thuê nhưng người Trung Quốc lại thuê hẳn từng cửa hàng lớn, ít ra là ba ki-ốt một lúc nên cửa hàng họ nhìn ngon mắt hơn. Với lại, người Việt thường kinh doanh đơn lẻ, người Trung Quốc lại chung nhau cùng làm cửa hàng nên khả năng cạnh tranh tốt hơn”, chị Oanh cho biết.

Trong câu chuyện, tôi vu vơ hỏi rằng, ở Angola, ai là người Việt Nam giàu nhất, chị Oanh cười bảo, nói ai là người giàu nhất rất khó, vì một 9, một 10. Với các tiểu thương ở phố São Paulo, ai cũng biết đến ông Đoàn Văn Viện, chủ toạ Công ty Salomas. Ông Viện được cho là người luôn hết mình trợ giúp bà con tiểu thương tại chợ São Paulo.

“Ông Viện mở công ty và nên danh ở Luanda, đã trở lại viện trợ bà con người Việt. Tuồng như ông ấy cũng là một trong những triệu phú người Việt tại Angola”, chị Oanh cho biết.

Chia tay với chị Oanh, tôi trở lại đường phố São Paulo nờm nợp. Trong vô thiên lủng người da đen, hãn hữu lại vang lên tiếng nói của người Việt Nam. Dù quen hay không, hễ gặp là hỏi “người Việt Nam à?”. Sáng đó, ở São Paulo trời se lạnh nhưng với tôi, gặp được một người Việt ở nơi xa xăm này lòng ấm lại và thấy không hề trật.

Xem thêm : Angola, São Paulo, người Việt Nam, Luanda, Hà Nội, Trung Quốc, Hồ Chí Minh, Chợ Đồng Xuân, Thái Hà, bắt

3 ngày sau đám cháy kinh hoàng ở Trung tâm thương mại Hải Dương, mỗi khi có ai hỏi chuyện, bà Trinh lại bật khóc. Người phụ nữ vẫn lấm lem, đầy những vết than đen của đêm cháy.

Vừa nghẹn ngào kể chuyện, bà vừa chỉ tay về phía các gian hàng trong chợ. Trước đây, đó là những kios 2 tầng đầy ắp hàng hóa của bà, thế mà giờ tất cả chỉ là đống hoang tàn. Hôm cháy chợ, 4h sáng biết tin, bà ra đến nơi thì lửa đã bao trùm cả tòa nhà. Nhìn ngọn lửa thiêu trụi các kios đầy hàng hóa, bà Trinh ngất lịm, được con trai đưa vào bệnh viện.

Cửa hàng sắt của bà gồm toàn hàng đắt tiền, có những bộ khóa cửa lên tới 10 triệu đồng. Đợt này các công ty khuyến mãi cho mùa Tết nên bà mới nhập dự trữ lô hàng hơn 4 tỷ. Cũng như nhiều tiểu thương khác, bà Trinh để hết giấy tờ quan trọng, giấy nợ và 1 tỷ tiền lưu động trong két cất ở kios. Chỉ trong một đêm, bà mất sạch cả hàng và tiền, trị giá không dưới 15 tỷ đồng. Những khoản vay từ vài chục đến vài trăm triệu đồng trước kia với bà là nhỏ, bây giờ trở thành gánh nặng lớn.

Người phụ nữ kể, việc buôn bán vốn rất tốt bởi Trung tâm thương mại Hải Dương là đầu mối hàng hóa đi cả tỉnh. Sau hỏa hoạn, các công ty cung cấp hàng rất thông cảm nên hứa sẽ giúp đỡ bằng cách cho nhập hàng nợ vài tháng. Bà mong lãnh đạo thành phố cho làm lán tạm để buôn bán tiếp tục, chứ chờ vài tháng xây xong chợ mới thì khách hàng cũng đi hết.

Theo các tiểu thương, gian hàng sắt như của bà Trinh và hàng vật tư điện chịu nhiều thiệt hại nhất trong vụ cháy. Mỗi cuộn dây điện giá 5-7 triệu đồng, cả kho lên tới hàng trăm cuộn. Người kinh doanh thường lập kho luôn trong chợ để tiện lấy hàng nên cháy thì mất hết cả. Trung tâm thương mại bình thường an ninh khá tốt, có bảo vệ gác, từ ngoài vào có đến ba lớp cửa khóa gồm cửa chợ, cửa kios và cửa két sắt. Do đó, hầu hết tiểu thương có giấy tờ gì quan trọng cũng mang đến chợ cất, như sổ đỏ, sổ nợ, sổ hàng, tiền lưu động...

Bà Nguyễn Thị Ân, 55 tuổi, kinh doanh tạp hóa tại đây đã hơn 10 năm, từ khi trung tâm thương mại còn là chợ Hải Dương. Bà phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng 250 triệu đồng và vay thêm ở ngoài 50 triệu để buôn bán, nay bị lửa thiêu rụi hàng hóa. Thiệt hại của bà Ân ước tính khoảng 500 triệu đồng. "Tôi không biết lấy gì để trả nợ", bà cho biết. Không được Ban quản lý Trung tâm thương mại cho phép, nhưng sau sự cố, bà Ân cũng như nhiều tiểu thương khác vẫn len lén thắp hương khấn vái trời phật phù hộ mọi người tai qua nạn khỏi.

Chiều 14/9, ngay trước đêm cháy, tiểu thương chợ còn hẹn nhau sáng sớm hôm sau đi lễ chùa ở Hà Nội. Bà Bùi Thị Tới, kinh doanh đồ điện tử, là một trong những người định đi lễ. 3h sáng 15/9, bà nhận điện thoại tưởng mọi người gọi đi lễ, hóa ra báo cháy chợ, lao đến nơi thì hai gian hàng của bà ở ngay lối vào cửa chính đã bị thiêu cháy.

Thiệt hại của bà Tới khoảng hơn 1 tỷ đồng. Chiều hôm trước, bà mang về nhà 1,5 triệu đồng để đi lễ chùa. Số tiền này trở thành tất cả tài sản còn lại của bà, ngoài ngôi nhà và đồ dùng trong nhà. Bà có 2 đứa con đang tuổi đi học.

Đối thoại với lãnh đạo địa phương chiều 16/9 sau vụ cháy trung tâm thương mại, tất cả tiểu thương đều mong muốn được ngân hàng khoanh nợ, không tính lãi ít nhất là cho đến khi xây xong chợ tạm. Ông Tăng Thế Viễn, 63 tuổi, kinh doanh đồng hồ, bày tỏ nỗi đau khi làm ăn lương thiện, cắm cả sổ đỏ để vay vốn, huy động tiền của từ họ hàng bạn bè... Nay mất tất cả. "Giờ tôi tay trắng và gánh nợ lớn, chỉ muốn chết đi", ông nói. Ông mong được tạo điều kiện vay vốn bởi chẳng còn tài sản gì để thế chấp.

Còn anh Đinh Đức Chung buôn bán quần áo thì chia sẻ: "Từ sáng 16/9 nhiều người chúng tôi không còn tiền để mà ăn sáng, khó khăn sẽ còn kéo dài chưa biết đến ngày nào". Anh Chung mất khoảng 2,5 tỷ đồng trong hỏa hoạn.

Bà Đinh Thị Hải bán hàng nước thâu đêm ở bên cửa số 7 ngoài Trung tâm thương mại Hải Dương, là người đầu tiên phát hiện cháy chợ. Bà nhớ lại 1h sáng 15/9, khu vực trung tâm thương mại vắng lặng, tất cả tiểu thương đã ra về từ chiều, chỉ còn lại một vài người vận chuyển hoa quả ngồi trong quán nước của bà. Mọi người đang nói chuyện rôm rả, bà Hải nghe thấy những tiếng động như tiếng đồ vật rơi. Thấy lạ, bà liền nói với mọi người nhưng không ai để ý. "Chắc ai đó đổ rác ấy mà", một người ngồi trong quán gạt đi.

Đến khoảng 3h, bà Hải lại ngửi thấy mùi khét. Linh tính có chuyện chẳng lành, bà Hải bước ra ngoài thì phát hiện có lửa phát ra từ mặt sau trung tâm. Bà sợ quá, bủn rủn chân tay, đứng như trời trồng, phải 1 phút sau mới có thể gào lên "cháy chợ rồi mọi người ơi"". Mọi người ở quán nước nháo nhác lao ra ngoài.

Bà Hải cầm điện thoại gọi cho cảnh sát 113 nhưng cuống quá bấm không đúng số nên không liên lạc được. Bà tiếp tục chạy đến Công an phường Lê Thanh Nghị cách đó 1 km, đập cửa gọi công an. Lúc này, lửa đã lan khắp mặt sau trung tâm thương mại, tiếng nổ lớn liên tục vọng ra từ bên trong. Theo VnExpress.Net