Chuyên gia người Mỹ lừng danhMartha Stewarttừng nói rằng "một nhà bếp hoàn chỉnh thì không thể thiếu Baking soda". Nếu bạn chưa rõ, thì Baking Soda có cái tên thân thuộc hơn là "bột nổi" - vật liệu tối quan trọng trong các món bánh. Ngoài dùng để làm bánh, phái đẹp sớm khám phá ra rằng Baking Soda rất hữu ích trong các công việc gia đình như hút mùi khó chịu trong tủ lạnh, cọ vết cháy trên xoong nồi hay tẩy trắng các vật dụng bị ố vàng... Đương nhiên, nhữngáo xống namtips làm đẹp từ Baking soda cũng luôn nằm trong sổ tay của phái đẹp.
Tẩy tế bào chết
Đây là loại mỹ phẩm xanh tiệt giúp bạn tẩy tế bào chết trên da mặt và cả toàn thân. Hổ lốn baking soda sẽ giúp làn da của bạn mềm mại và mịn màng như em bé. Với phương pháp này, bạn trộn 3 thìa Baking soda vào cốc nước ấm. Dùng hỗn hợp này để rửa nhẹ mặt, sau đó lấy bànThời trang áo thunchải chà xát nhẹ nhàng các khu vực da khô. Bạn sẽ bất ngờ khi làn da trở nên mềm mại và mịn màng hơn rất nhiều. Điều tuyệt là nó có thể mang lại hiệu quả ngay lần dùng đầu tiên.
Tóc bết
Nguyên do có thể do da đầu bạn tiết nhiều dầu hoặc do sử dụng các sản phẩm làm tóc. Với Baking soda, rối rắm trên sẽ chỉ còn là chuyện nhỏ. Cho 3 thìa Baking soda vào dầu gội và gội đầu bằng hỗn hợp này. Hẩu lốn đặc biệt tốt cho mái tóc nhiều dầu, bởi chúng có khả năng loại bỏ tạp chất,thời trang sỉbụi bẩn và làm sạch da đầu.
TrắngThời trang áo thunrăng
Không tạo ra mùi thơm bạc hà như các loại kem đánh răng bạn thường dùng, nhưng Baking soda có khả năng loại bỏ nhữngquần áo namvết ố hay tẩy trắng răng tự nhiên một cách hiệu quả. Hãy thử trộn một ít Baking soda với nước cốt chanh hoặc nước oxy già để chải răng, bạn sẽ thấy hiệu quả rõ rệt. Tuy nhiên, vì thuộc tính tẩy rửa khá mạnh, bạn chỉ nên dùng loại kem đánh răng này khoảng hai lần một tuần.
Trị mụn
Trộn Baking soda với nước. Sau đó, bôi hỗn hợp này lên mặt và giữ nó trong vòng 10 phút. Rửa sạch với nước và lau khô. Liền dùng hẩu lốn này, bạn sẽ chóng vánh có được khuôn mặt rỡ ràng mà chẳng tốn quá nhiều kem, thuốc.
Với riêng mụn đầu đen, phương pháp từ Baking soda rất đơn giản nhưng lại khôn xiết hiệu quả. Cho một muỗng cà phê baking soda và một muỗng cà phê nước. Trộn đều và bôi chúng lên vùng da có mụn đầu đen. Để chúng trong vòng 10 phút và sau đó lau khô.
Còn muốn xóa sẹo mụn? Trộn đều hổ lốn gồm mật ong và Baking soda. Sau đó, bôi chúng lên mặt. Để trong 10 phút và rửa sạch bằng nước.
Chăm nom da tay
Chúng ta bỏ quên việc coi ngó da tay. Việc không được dưỡng ẩm thẳng tuột khiếnxống áo namda tay của chúng ta bị khô và móng tay cũng thiếu sức sống, đặc biệt trong tiết trời hanh như hiện giờ. Với Baking soda, bạn sẽ mang lại sinh khí cho bàn tay. Bôi baking soda lên bàn tay và massage theo chuyển động tròn. Với móng tay, bôi baking soda lên móng, sau đó dùngthời trang sỉbàn chải nhỏ chà nhẹ nhàng. Sau khi rửa sạch, bạn sẽ có một bàn tay mềm mịn và sạch sẽ chỉ trong vài giây.
Ngâm quần áo giá sỉ quần áo namchân
Pha theo tỉ lệ nửa chén bột nổi (60g) với khoảng 3,7 lít nước ấm rồi ngâm chân, cách làm này không chỉ giúp làm sạch mà còn có tác dụng làm mềm dịu làn da vốn thô ráp ở chân.
Khử mùi thân thể
Trộn Baking soda với nước để tạo thành một hẩu lốn mịn. Bạn có thể bỏ thêm 1- 2 giọt tinh dầu hoa oải hương. Dầu hoa oải hương rất tốt khi làm lăn khử mùi, bởi chúng có khả năng chống vi khuẩn và lưu lại hương thơm nhẹ nhõm. Sau khi đã có hẩu lốn, bạn bôi chúng trực tiếp lên vùng da dưới cánh tay.
Trước đây, chợ Nghĩa Tân đã từng được người dânquần áo namphản chiếu về vấn đề này.
Vẫn biết, việc người bán hàng không coi khách ra gì không phải hiện nay mới có, nhưng gần đây, hiện tượng này càng ngày càng phổ quát, “khét tiếng” hơn rất nhiều, khiến người mua hàng ngày càng khó chịu.
Chứng kiến mới biết, “khách hàng là thượng đế” ở chợ này là điều “xa xỉ”. Vẫn biết là “thuận mua, vừa bán” nhưng các tiểu thương không những không tiếp đón khách mà còn kênh kiệu ra mặt.
Ngay tại sạp hàng áo quần, có một bạn động tay vào chọn cái quần nhưng quá rộng nên không mua, người bán hàng ngay thức thì lấy cớ phải vía để buông những lời lăng mạ, chửi bới khách không ngớt. Thậm chí, còn cầm ngay cái quần đó vòng qua vòng lại dưới chân đuổi khách đi.
Đặc biệt, giá cả chợ này được người bán nói thách với giá quá cao so với thực tế, người mua buộc phải trả giá nhưng bị người bán chửi lại ngay, nà: “Người ta đi ăn cướp được chắc”, “mấy con khùng đến hàng bà… không có tiền thì cút…”, “hàng lấy đắt rồi, mua được thì mua, không mua thì biến”…
Điều đáng nói, người bán hàng ở chợ này có thể "đuổi vía" khách mua bất cứ lúc nào, không khăng khăng phải là buổi sáng mừng tuổi, mà ngay cả giữa trưa, buổi chiều cũng đều được xem là “chưa thiên lí nên nặng vía”.
Hình thức đuổi khách hàngThời trang áo thunthì có nhiều lắm, ví như: Rắc muối gạo trừ vía, lấy đồ phủi phủi hoặc đảo qua đảo lại dưới chân hay kiếm giấy đốt lên hỏa vía…. Khách tham khảo ở đây mà chưa chịu đi thì lườm nguýt, nguyền rủa.
“Người ta mua mất tiền chứ có ăn không mà ghê ghớm quá mức…” - một người mua hàng chia sẻ.
Điều vô lí ở đây là, nếu người bán hàng chửi khách thì không sao, nhưng nếu khách hàng đôi co lại thì chắc chắn sẽ có vụ đụng độ tức tốc.
Có người bán hàng lâu năm ở chợ nói: “Trước đây chợ này đông đúc lắm, hàng quán bán sướng tay chứ không như bây chừ. Do nhiều cô bán hàng quá đanh đá, đôi co với khách hàng thì như cơm bữa. Tóm lại là gớm ghê, chẳng coi khách ra gì nên dạo này vắng khách”.
Hỏi người bán hàng trong sạp, có chị nói: “Vì những người chanh chua nên người ta đi chợ mua đồ thì cốt tử vòng vo bên ngoài chợ, những chỗ bán hàng nhỏ lẻ chứ không dám vào những sạp hàng phía trong. Nên chi, hàng hóa ế ẩm là chuyện đương nhiên…”.
Đây là vấn đề của văn hóa xử sự, ngày một trở thành cần thiết đối với con người đương đại. Đặc biệt, thời buổi kinh tế thị trường, lời nói càng trở nên cấp thiết trong kinh doanh. Thế mà chợ Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội lại tồn tại những cảnh huống gây bức xúc không nhỏ đối với phần đông khách hàng khi đến chợ này. Không những hình ảnh người bán hàng ngày càng xấu đi trong mắt khách hàng, mà còn làm ảnh hưởng đến một bộ phận tiểu doanh nhân bán lâu năm trong khu chợ.
>> Đón đọc ấn phẩm Lao Động & Đời sống số 22
30 tuổi, anh Nguyễn Thọ Hồng (huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) đã sống trên đất Thái Lan ngót nghét 15 năm. Năm Hồng mới 8 tháng tuổi, cha mẹ đã bế Hồng lên ghe ngược dòng Mekong mưu sinh bằng nghề đánh bắt cá. Đứa em gái kế Hồng ra đời, cám cảnh lênh đênh sông nước khiến con cái không được học hành, cha mẹ Hồng quyết neo ghe, tìm một công việc khác sinh sống. Lúc đó Hồng đã lên 12 tuổi, cũng như bao đứa trẻ cùng cảnh, Hồng không được đến trường.
Chút vốn liếng tiếng Thái vỡ lòng Hồng học được từ người dân bản địa nơi ngày xưa cha thỉnh thoảng cho ghe cập bến không đủ để Hồng tự bươn chải nơi đất khách. Nghe người ta giới thiệu, Hồng tìm đến một ngôi chùa của người Thái ở gần chợ nổi Damnoen Saduak thuộc tỉnh Ratchaburi nằm cách thủ đô Bangkok khoảng 100km để vừa bán hàng rong vừa học tiếng Thái.
Hồng nhớ lại: “Hồi đó chùa này có khá nhiều người Việt tá túc. Sư thầy nói tiếng Việt rất giỏi, họ sẵn sàng chỉ dạy mọi thứ mình cần”. Nơi đất khách, Hồng làm đủ thứ nghề, từ bán dừa tươi, hàng lưu niệm đến thợ hồ, khuân vác… Vài năm sau, khi chợ nổi Thái Lan trở nên sầm uất, du khách đến tham quan mua sắm ngày một đông, Hồng có được một chỗ dừng chân để buôn bán ở chợ này.
Vẫn không thoát khỏi cảnh sông nước, cửa hàng nhỏ gọn được bố trí trên chiếc ghe nhỏ cập trong chợ nổi, bên dưới chiếc cầu bắc từ khu này qua khu kia. “Cửa hàng” anh Hồng bán các món nướng xuyên que của người Thái.
Cũng như những “cửa hàng” ăn uống khác trong chợ nổi, người thuê phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ gọi là tiền chỗ. Số tiền nhiều hay ít tùy thuộc vào địa thế cũng như giá trị món hàng bán. Bán hàng ăn như anh Hồng, mỗi tháng phải trả cho ban quản lý 3.000 baht (tương đương 2,1 triệu đồng). Anh Hồng nói: “Tiền thuê chỗ bán như vậy là chấp nhận được, vẫn dễ kiếm tiền hơn mai chạy chỗ này mốt chạy chỗ kia”.
Anh Hồng không phải là người Việt duy nhất buôn bán ở chợ nổi. Theo chỉ dẫn của anh, chúng tôi tìm đến cửa hàng bán quần áo, giầy dép của chị Bùi Thu Nga ở cuối chợ. Biết chúng tôi là người Việt, chị Nga hồ hởi khoe: “Chị bán ở đây hơn 5 năm rồi. Cuộc sống có vất vả nhưng tương đối dễ thở hơn thời gian bán trái cây ở tỉnh Ratchaburi. Có được chỗ buôn bán thế này với người Việt mình là không dễ chút nào, phải cố mà giữ”.
Chị Nga sống ở Thái Lan 15 năm, riêng ở tỉnh Ratchaburi cũng tròn 10 năm. Chồng chị Nga là người Thái, làm tài xế. Chị Nga có được cửa hàng hoành tráng ở chợ nổi là từ người chị chồng bị mất sức lao động sang lại.
Những ngày tháng nhớ đời
Cơ duyên mà vợ chồng anh Ân, chị Hương (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) mưu sinh trên đất Thái cũng hết sức tình cờ. Cách đây 6 năm, anh Ân đi du lịch theo đoàn. Sau chuyến đi, anh tách đoàn ở lại. Nơi anh tá túc không đâu khác là nơi cổng chùa Trai Mít (chùa Phật Vàng) - một ngôi chùa nổi tiếng ở thủ đô Bangkok. Được vài hôm, anh Ân đã bị chính quyền địa phương bắt giam vì tội nhập cư bất hợp pháp. Anh bị giam 48 ngày nơi đất khách.
Sau khi được thả ra, anh về Việt Nam làm giấy tờ rồi cùng vợ trở lại Thái Lan bằng đường bộ bắt đầu cuộc mưu sinh. Anh Ân cho biết: “Ở trong nhà tù Thái Lan không phải lao động nặng nhọc. Cơm ngày ba bữa, mỗi ngày còn nhận được 200 baht (tương đương 140.000 đồng)…”.
Chị Hương tâm sự: “Ổng sống ở Sài Gòn hơn 5 năm nhưng chỉ về quê hai lần vào dịp Tết. Lần nào ổng muốn về, tôi cũng phải cho tiền để mua vé xe quay lại Sài Gòn. Sang đây cuộc sống tương đối đỡ hơn, mỗi tháng cả hai vợ chồng tích lũy không dưới 5 triệu đồng”.
Hai vợ chồng anh Ân, chị Hương là chủ nhân của hai chiếc xe… đẩy. Anh đẩy xe bán dừa lạnh, trái cây, còn chị đẩy xe bán kem tươi. Địa điểm bán hàng của anh chị là chùa Trai Mít, nơi hằng ngày có rất đông du khách Việt Nam đến tham quan. Để trở thành người nhập cư hợp pháp có thời hạn trên đất Thái, mỗi tháng vợ chồng anh Ân phải nộp cho chính quyền sở tại 4.900 baht, bao gồm các khoản bảo hiểm, lưu trú, an ninh… Khi đóng tiền, chính quyền sẽ cấp cho một tờ giấy nhỏ, áo thun nam có cổ burberry ghi chữ và con số loằng ngoằng như mật mã, trong đó thể hiện đầy đủ tên tuổi, quốc tịch, nơi tạm trú, nghề nghiệp…
Giấy chứng nhận cư trú hợp pháp trên đất Thái.
Ngoài số tiền phải nộp cho chính quyền sở tại, hai vợ chồng phải thuê nhà với giá 3.500 baht ở gần chùa Trai Mít để tiện đi lại mua bán. Vào giờ rỗi, khi cần, chị Hương có nhiệm vụ thay chồng bán, anh Ân phụ giúp nhà chùa dọn dẹp, khuân vác đến thợ hồ… “Thấy mình chịu khó nên nhà chùa rất thương, tạo điều kiện cho mình có nơi buôn bán ổn định” - anh Ân nói.
Theo chị Hương, trước đây ở khu vực chùa Trai Mít có không dưới 10 người Việt sinh sống. Về sau, vì mua bán không thật thà, du khách phản ánh nên chính quyền đã trục xuất, không cho lưu trú ở đây nữa. Tuy nhiên, người làm ăn gian dối chỉ là số ít, những người còn lại bỏ về nước hoặc chuyển đến tỉnh khác mưu sinh. Sau nhiều năm sống trên đất Thái, chị Hương đúc kết: “Người Thái rất quý trọng người Việt. Họ sẵn lòng giúp đỡ, bất kể mình là ai, làm gì. Nhưng điều mà người Thái tối kỵ là không thật thà”.
Bán hàng kiêm hướng dẫn viên
Những ngày đầu mới đến đất Thái, không riêng anh Ân, chị Hương mà nhiều người Việt đang sống và làm việc ở đây đều nhìn nhận rằng, để bán được hàng thì bản thân phải là một hướng dẫn viên có chuyên môn cao. Theo chị Nga - một người Việt sống lâu năm ở Thái, hầu hết các điểm tham quan nổi tiếng ở Thái Lan, từ Phuket, Pattaya đến Bangkok chị đều nắm tất. Bất kỳ thắc mắc từ văn hóa, phong tục tập quán, kinh tế, chính trị… chị Nga đều trả lời chính xác những thông tin cập nhật mới nhất.
Ngay cả người bản địa hiểu về văn hóa của dân tộc tộc mình còn mơ hồ huống chi người Việt. Để có được kiến thức, người Việt trên đất Thái phải đầu tư thời gian tìm hiểu, đọc sách báo. Những gì mà họ có được không phải học thuộc lòng, khi cần thì sổ một tràng mà phải cung cấp những số liệu, dẫn chứng cụ thể theo từng chủ đề, nội dung.
Nói như anh Ân: “Muốn có lợi cho mình, trước hết hãy cho du khách thấy được cái lợi của họ. Với người đi du lịch, bỏ đồng tiền ra là họ lấy lại chất lượng dịch vụ, những thông tin cần thiết ở nơi họ đến. Dù chỉ là người bán hàng rong nhưng mình làm được như vậy thì người không có nhu cầu cũng phải mua hàng của mình”.
Ông Khun Kin - người Chiang Rai, làm bảo vệ khu chợ nổi Thái Lan, 10 năm trước cũng là một hướng dẫn viên có nghề - cho biết: “Người Việt đến các điểm du lịch sinh thái ở Chiang Rai đều thuê hướng dẫn viên là người bán hàng rong. Mỗi tour 5-7 ngày có giá từ 5.000 - 7.000 baht”.